
Người mẫu: Mister Supranational Asia 2024 Đỗ Quang Tuyển. Ảnh: Minh Nguyễn.
Sinh năm 2000, quê Nam Định, anh chàng Nam vương châu Á cao 1,85 m này từng theo học Đại học Sân khấu – Điện ảnh TP.HCM. Dù việc học của anh bị gián đoạn do dịch Covid-19, nhưng anh vẫn không từ bỏ nghiệp diễn xuất. Anh đã tham gia diễn xuất trong các phim truyền hình của HTV và kịch của Sân khấu Thế Giới Trẻ; và sắp tới sẽ sải bước trên sàn catwalk trong khuôn khổ New York Fashion Week FW 2027.
Trước khi anh lên đường, Harper’s Bazaar Việt Nam đã có cơ hội trao đổi với với chàng diễn viên – người mẫu tài năng này.
HBZVN: Đằng sau một danh hiệu đẹp thường là rất nhiều áp lực. Có những áp lực nào mà khán giả chưa từng nhìn thấy ở Đỗ Quang Tuyển?
ĐỖ QUANG TUYỂN: Tôi nghĩ người ngoài thường nhìn thấy khoảnh khắc mình đứng trên sân khấu, nhưng không nhìn thấy những ngày tháng phía sau nó.
Một cuộc thi có thể chỉ diễn ra trong vài ngày, nhưng để chuẩn bị cho những ngày đó là rất nhiều tháng tập luyện, kỷ luật và áp lực.
Sau khi đạt danh hiệu, lại có những áp lực mới. Mình bắt đầu tự đặt câu hỏi liệu những gì mình làm có đủ tốt hay không, hình ảnh của mình có xứng đáng với những gì mọi người kỳ vọng hay không.
Nhưng tôi học cách không chạy trốn khỏi áp lực. Áp lực không phải lúc nào cũng là điều xấu. Nếu biết sử dụng nó, áp lực có thể khiến mình trưởng thành. Tôi từng rất tâm đắc với câu: “Kim cương sinh ra dưới áp lực cao”. Nhưng bây giờ, tôi hiểu thêm một điều: không phải áp lực nào cũng biến mình thành kim cương. Điều quan trọng là mình phải biết biến áp lực thành động lực để hoàn thiện chính mình.

HBZVN: Nếu bỏ tất cả danh hiệu, hình ảnh Nam vương và những gì khán giả nhìn thấy bên ngoài, bạn muốn mọi người hiểu điều gì nhất về Đỗ Quang Tuyển?
ĐỖ QUANG TUYỂN: Muốn mọi người biết rằng tôi cũng chỉ là một người đang cố gắng từng ngày.
Tôi có những ước mơ rất lớn, nhưng cũng có những nỗi sợ như bất kỳ ai. Hoang mang, thất bại không có gì lạ với tôi. Có những giai đoạn, tôi không biết mình phải đi đâu. Nhưng tôi luôn cố gắng giữ cho mình một điều: đã chọn thì phải đi đến cùng.
Tôi không muốn xây dựng hình ảnh một Đỗ Quang Tuyển hoàn hảo. Tôi muốn mọi người nhìn thấy một người thật: Những điểm mạnh, những thiếu sót. Có những ngày rất tốt và cũng có những ngày rất khó khăn. Điều tôi tự hào không phải là mình chưa từng thất bại, mà là sau những thất bại, tôi vẫn lựa chọn đứng dậy và bước tiếp.

HBZVN: Bạn từng có những giai đoạn chững lại và hoài nghi về con đường mình chọn. Điều gì đã khiến bạn không bỏ cuộc?
ĐỖ QUANG TUYỂN: Nhờ hai điều: Một là tình yêu dành cho nghệ thuật. Hai là cảm giác nếu mình bỏ cuộc, có lẽ sau này mình sẽ tiếc.
Tôi từng nghĩ đến việc chọn một con đường dễ dàng hơn. Nhưng mỗi lần rời xa nghệ thuật, tôi lại nhận ra mình vẫn muốn quay về. Cảm giác được đứng trên sân khấu, được làm nghề, được sống trong một nhân vật hoặc một vai diễn, thật đẹp. Và tôi hiểu rằng mình không muốn sau này nhìn lại và tự hỏi: “Nếu ngày đó mình cố thêm một chút thì sao?”
Cuộc đời ai cũng có những lúc mệt mỏi. Tôi cũng vậy. Nhưng tôi tin mình không cần phải lúc nào cũng mạnh mẽ. Có thể nghỉ một chút, có thể chậm lại, nhưng đừng từ bỏ điều mà mình thực sự tin tưởng.

HBZVN: Sau những dấu ấn trong thời trang và các cuộc thi Nam vương, vì sao diễn xuất vẫn là lĩnh vực bạn muốn chinh phục?
ĐỖ QUANG TUYỂN: Bởi vì diễn xuất là nơi câu chuyện của tôi bắt đầu. Tôi học diễn viên Kịch – Điện ảnh từ những năm 18 tuổi. Đó là ước mơ đầu tiên khiến tôi rời quê và đến TP.HCM.
Những hành trình sau này có thể đưa tôi đến những sân khấu khác, những cuộc thi khác và những danh hiệu khác, nhưng diễn xuất vẫn luôn ở đó. Tôi muốn một ngày nào đó, khi khán giả nhìn thấy tôi trên màn ảnh, họ không nghĩ đó là Đỗ Quang Tuyển, Nam vương, người mẫu hay một danh hiệu nào đó.
Tôi muốn họ nhìn thấy một nhân vật. Một nhân vật có câu chuyện, có số phận và có cảm xúc. Tôi muốn được công nhận bằng thực lực của một diễn viên. Với tôi, đó không phải là bắt đầu lại. Đó là trở về với nơi mình đã bắt đầu để đi tiếp một hành trình lớn hơn.

HBZVN: Hãy nhìn 5–10 năm tới là giai đoạn bạn xây dựng “chương lớn nhất” trong sự nghiệp, bạn muốn chương ấy có những gì?
ĐỖ QUANG TUYỂN: Những vai diễn thực sự đáng nhớ. Được làm việc với những đạo diễn, diễn viên và ê-kíp giỏi để tiếp tục học hỏi. Thử sức với những dạng vai mà hiện tại tôi chưa nghĩ mình có thể làm được.
Nhưng không chỉ là đứng trước ống kính. Tôi mong muốn xây dựng những dự án riêng, tạo ra những giá trị tích cực cho cộng đồng, đặc biệt trong những lĩnh vực mà tôi quan tâm như giáo dục, sức khỏe và truyền cảm hứng sống tích cực.
Tôi muốn sự nghiệp của mình có nhiều tầng hơn. Có nghệ thuật. Có những dự án riêng. Có cộng đồng. Có những điều mình có thể để lại cho người khác.
Tôi không muốn cuộc đời mình chỉ được đo bằng độ nổi tiếng, mà phải đo bằng những gì mình đã tạo ra.
HBZVN: Điều gì bạn từng rất muốn có trong sự nghiệp nhưng đến hiện tại vẫn chưa đạt được?
ĐỖ QUANG TUYỂN: Có rất nhiều.
Những vai diễn mình chưa được thử; những sân khấu mình chưa đứng; những dự án mình chưa đủ khả năng thực hiện; và những giới hạn bản thân vẫn chưa vượt qua.
Nhưng nếu phải chọn một điều lớn nhất, tôi nghĩ đó là xây dựng được một dấu ấn thật sự riêng trong nghệ thuật.
Tôi muốn có một vai diễn mà nhiều năm sau khi nhắc đến, người ta vẫn nhớ: “Đây là nhân vật của Đỗ Quang Tuyển”. Xa hơn nữa, tôi muốn có thể tự mình tạo ra những dự án mà ở đó tôi không chỉ là người xuất hiện trước ống kính, mà còn được tham gia vào quá trình tạo ra giá trị.
Những điều đó không thể đến trong một sớm một chiều. Nhưng tôi tin những ước mơ lớn không đáng sợ. Điều đáng sợ là mình có một ước mơ nhưng không đủ kiên nhẫn để đi đến cùng.

HBZVN: Từ một chàng trai Nam Định rời quê năm 18 tuổi đến Đỗ Quang Tuyển hôm nay, bạn muốn hành trình ấy cuối cùng để lại điều gì?
ĐỖ QUANG TUYỂN: Nếu phải chọn một điều, tôi muốn để lại niềm tin. Niềm tin rằng một người xuất phát từ một nơi rất bình thường vẫn có quyền mơ những giấc mơ rất lớn.
Tôi đã rời Nam Định năm 18 tuổi và bước vào TP.HCM với rất ít câu trả lời về tương lai. Nhưng tôi tin nếu mình đủ cố gắng, mình sẽ tìm được con đường đi đến thành công.
Tôi đã đi qua rất nhiều cánh cửa. Có cánh cửa mở ra, cũng có cánh cửa đóng lại. Có những lúc tôi chiến thắng, cũng có những lúc tôi phải bắt đầu lại. Nhưng tất cả đều tạo nên Đỗ Quang Tuyển của ngày hôm nay.
Đỉnh cao cuối cùng của mình sẽ ở đâu, tôi chưa biết. Nhưng tôi biết mình vẫn còn muốn đi. Muốn diễn xuất. Được đứng trên sân khấu. Vẫn muốn thử những điều mình chưa từng thử. Những dự án có ý nghĩa.
Và nếu một ngày nào đó, có một bạn trẻ nhìn tôi và nghĩ rằng: “Tôi cũng làm được thế”, thì tôi sẽ rất mừng.
Bởi cuối cùng, hành trình vào tương lai và những điều mình để lại trên hành trình ấy mới có ý nghĩa lớn nhất.

Photographer: Minh Nguyen
Makeup and Hair: Tiny Dang
Art Director: Luc Phan
Stylist: Chau Phan
Outfits: Hong Nguyen
Producer: Kyle Le
Harper’s Bazaar Việt Nam



