
Gia đình ông Mùi. Ảnh: NSX cung cấp
Ra rạp đúng mùng 1 Tết, bộ phim điện ảnh Mùi Phở của đạo diễn Minh Beta chọn phở, món ăn quốc hồn quốc túy, làm trục dẫn, để kể một câu chuyện rất Việt: về truyền thống, về xung đột thế hệ, và về hành trình gìn giữ những giá trị đang dần phai nhạt trong nhịp sống hiện đại.
Review phim Mùi Phở, chinh phục khán giả bằng sự mộc mạc, gần gũi và tinh tế như chính một bát phở nóng nghi ngút khói trong sáng đầu xuân Hà Nội.
Bộ phim Mùi Phở tôn vinh nét đẹp truyền thống văn hoá Việt thông qua phở

Ông Mùi là người nắm giữ bí quyết nấu phở bò gia truyền của gia đình. Ảnh: NSX cung cấp
Phở trong Mùi Phở không chỉ là món ăn, mà là ký ức của các thế hệ, là biểu tượng của văn hoá Việt. Bối cảnh phố cổ Hà Nội những ngày giáp Tết, dòng người hối hả, tiếng rao hàng, tiếng còi xe, tiếng cười nói đan xen tạo nên một “đời sống Việt” sống động và rất thật.
Hai hàng phở đối diện nhau của ông Dần (Quốc Tuấn) và ông Mùi dù là đối thủ song hẳn ai cũng nhìn thấy được với họ, phở là “sân khấu” của truyền thống, danh dự và niềm tự hào nghề nghiệp của những con người “sống” cùng hồn cốt phở.
Đặc biệt, hình ảnh và âm thanh đặc trưng của hàng phở, như tiếng nước dùng sôi lăn tăn, tiếng dao thớt, tiếng bát đũa chạm nhau… được đạo diễn Minh Beta xử lý rất gọn gành và tinh tế, hòa quyện thành một bản nhạc nền rất Việt.
Đạo diễn sử dụng bảng màu đỏ – vàng – xanh gợi cảm giác rộn ràng của mùa xuân, của đoàn viên, của khởi đầu mới. Khung hình gia đình đa thế hệ quây quần bên mâm cơm, ông Mùi đứng bếp nấu ăn, cháu nội chờ ông về nhà vẽ nên một không khí Tết vừa ấm áp, vừa thiêng liêng.

Các chi tiết màu sắc gợi nhắc không khí Tết trong phim. Ảnh: NSX cung cấp
Đặc biệt, bộ phim không “bảo tàng hóa” truyền thống nhưng vẫn tô đậm nét đẹp văn hoá Việt qua lễ hội phở, đám cưới, trường đoạn hát chầu văn… vừa đậm bản sắc, vừa có nhịp điệu điện ảnh rõ ràng.
Review phim Mùi Phở, không ngoa khi nói rằng bát phở là linh hồn xuyên suốt, là sợi dây kết nối các tuyến nhân vật và các xung đột, từ đó làm nổi bật thông điệp: truyền thống chỉ thực sự sống khi được tiếp nối, chứ không phải khi được đóng khung.
Những mâu thuẫn thế hệ gia đình được khắc họa rõ nét

Ảnh: Beta
Xung đột của bộ phim Mùi Phở xảy ra song song từ mâu thuẫn các thế hệ: bố và con, bố chồng và nàng dâu, khát vọng cá nhân và trách nhiệm gia đình. Tuy nhiên, thay vì đẩy căng cực điểm, bộ phim chọn cách tiết chế, để xung đột trở thành chất xúc tác cho lời giải đáp về sự thấu cảm và hàn gắn ở phía cuối phim.
Mâu thuẫn trung tâm xoay quanh câu hỏi: ai sẽ là người kế thừa tinh hoa phở gia truyền? Khi ông Mùi đặt niềm tin vào cháu đích tôn, còn người con dâu lại muốn con mình có một con đường khác, xung đột không chỉ là chuyện nghề nghiệp, mà là cuộc đối thoại giữa hai hệ giá trị của thế hệ đi trước và sau.\
Điểm tinh tế của phim nằm ở chỗ không ai bị “đóng vai phản diện”. Bởi thực chất, mỗi nhân vật đều có lý lẽ, nỗi sợ và khát vọng riêng, khiến khán giả không đứng về một phía, mà buộc phải nhìn câu chuyện bằng nhiều góc độ.

Cặp đôi Giang – Mai giúp tuyến nội dung nhẹ nhàng hơn. Ảnh: FB Mùi Phở Movie
Những tuyến phụ giúp “kéo giãn” nhịp phim một cách duyên dáng: sự ganh đua rồi hóa giải giữa ông Dần và ông Mùi, tình cảm vợ chồng bền chặt của cặp đôi do Thu Trang thể hiện, sự thấu cảm của thế hệ trẻ, cùng những mảng miếng hài duyên dáng từ BB Trần, Hải Triều và Ngọc Phước. Tiếng cười không làm loãng cảm xúc, mà giúp bộ phim giữ được không khí Tết: ấm áp, nhẹ nhàng và dễ chịu cho mọi thế hệ khán giả.
Sự hồn nhiên và khả năng nhập vai tự nhiên của Sá Sùng trở thành một điểm sáng của bộ phim. Nhân vật được thể hiện tròn trịa, tiết chế, không phô diễn cảm xúc nhưng vẫn đủ sức tạo dấu ấn trong suốt hành trình 111 phút của bộ phim.
Lần đầu thử sức với điện ảnh trong phim Mùi Phở, Xuân Hinh cân trọn vai ông Mùi

Ảnh: NSX cung cấp
Review bộ phim Mùi Phở, không thể không nhắc đến nhân vật ông Mùi và màn hoá thân đầy nội lực của nghệ sĩ Xuân Hinh. Cú rẽ ngang điện ảnh ở tuổi 62 của Xuân Hinh khiến người xem đặc biệt chờ đợi.
Ông Mùi hiện lên với đầy đủ những nét tính cách quen thuộc của “người cha truyền thống”: gia trưởng, cứng rắn, bảo thủ, nhưng bên dưới là một trái tim giàu yêu thương và nỗi lo lắng âm thầm cho tương lai gia đình. Xuân Hinh với vai ông Mùi như một người đàn ông già nua, cô đơn trong chính vai trò “trụ cột” của mình.
Ánh mắt, cử chỉ, nhịp thoại của ông Mùi đều mang theo cảm giác từng trải. Đó là hình ảnh một người đàn ông từ nghèo khó đi lên, coi phở là ân nhân, là sinh kế, là hồn cốt cuộc đời nên việc giữ gìn và truyền lại không chỉ là trách nhiệm, mà là sứ mệnh. Chính chiều sâu tâm lý này khiến khán giả không bức xúc trước sự cứng nhắc của ông, mà ngược lại, thấy thương nhiều hơn trách.
Xuân Hinh đã cân trọn vai diễn không bằng bi kịch hóa cảm xúc, mà bằng sự tiết chế, bằng những khoảng lặng rất đời. Ông Mùi không cần những câu thoại lớn, không cần những cảnh khóc lóc kịch tính – chỉ một cái nhìn về phía nồi nước dùng đang sôi, một khoảnh khắc đứng lặng trong gian bếp cũng đủ để truyền tải hình ảnh tần tảo, lam lũ của cả một đời người.
Review tổng thể, bộ phim Mùi Phở là một “gia vị” điện ảnh đủ chiều sâu để đọng lại sau khi rời rạp. Đây là một trải nghiệm để khán giả được thấu cảm hơn về gia đình, về ký ức, và về những giá trị Việt Nam đang cần được gìn giữ trong dòng chảy thời đại. Một lựa chọn “must-try” cho những ngày đầu xuân khi gia đình nhiều thế hệ sum vầy bên nhau.
THÔNG TIN BÊN LỀ VỀ PHIM MÙI PHỞ:
VƯỢT QUA CÁI BÓNG VIỆT NAM ƠI, MINH BETA RA MẮT MÙI KÝ ỨC – OST PHIM TẾT MÙI PHỞ
MÙI PHỞ: ĐẬM SẮC GIA ĐÌNH, TÁI HIỆN MỘT CÁI TẾT KHÔNG THỂ VIỆT NAM HƠN
Harper’s Bazaar Việt Nam



